












CÁM ƠN ANH :
NGƯỜI LÍNH VNCH
MƯỜNG GIANG
Kính Tặng ÐẠI HỘI CÁM ƠN ANH II
Nam CA Ngày 3-8-2008
Cám ơn Anh : Những Trai Hùng Nước Việt
Hai mươi năm quyết chết với sơn hà
Không thẹn lòng giữa lúc gặp phong ba
Tiết nghĩa sáng hơn trăng soi vằng vặt
Trang lịch sử dẫu nay còn khuất tất
Nhưng làm sao xóa được bước quân đi ?
Thành quách xưa như vẳng tiếng thầm thì
Hồn tử sĩ đêm từng đêm uất hận
Cũng vì ai mà máu xương chất ngất ?
Ai đã gieo thù oán khắp quê hương ?
Làm tuổi trẻ phải bỏ lớp xa trường
Cùng bom đạn tang thương đời lính chiến
Chỉ tội nghiệp thân trai trong quốc biến
Nắm xương tàn cũng nát với cỏ cây
Kiếp chinh nhân sao thê thảm thế này ?
Rồi như lá úa vàng trên nấm mộ
Quyết giữ nước nên đi vào tử lộ
Làm súng gươm phải vứt bỏ bên đường
Trên quê hương mà như mất quê hương
Tình đồng đội theo sóng đời tan tác
Nhưng các Anh là con Hồng cháu Lạc
Còn trên vai dấu ‘ Sát Cộng Diệt Thù ‘
Những chiến công đầy ắp trong tâm tư
Cũng đủ để làm vui người chiến sĩ
Thương các Anh mang nổi sầu thế kỷ
Núi nghìn năm quên tuổi đứng cô đơn
Ðoàn quân xưa hào khí ngút mây vờn
Trời quái ác làm rã tan tận tuyệt
Thương cho bạn lết lê cùng Phan Thiết
Nai phận nghèo, què chột thảm thê ôi
Xưa vì ai phải bỏ hết một đời
Nay dâu biển mấy ai còn nhắc nhớ ?
Thương đồng đội tuổi hoa niên rạng rở
Cũng vì ai mà suốt kiếp hận đau
Người mất tích thì hồn phách nơi nào
Kẻ thương tật sống đầu đường xó chợ
Tháng tư đen tháng tư buồn còn đó
Giặc Hồ về mở tù ngục pháp trường
Gây kinh hoàng, gieo tang tóc thê lương
Khiến trời đất cũng bôn đào lánh nạn
Lính ở lại lãnh đòn thù quốc hận
Cùng dân đen chết rục rã xương khô
Xưa lót đường để ai dựng cơ đồ
Nay thân xác bón rừng xanh thêm lá
Thương biết bao những mãnh đời tơi tả
Tuổi trăng mơ làm góa phụ nữa đời
Rượu tiển chồng bên án vẫn chưa vơi
Giờ chỉ có bóng trăng treo ngoài ngõ
Trang sử Việt nay đà ghi tỏ-rõ
Sau ba mươi ba năm hận miên trường
Các Anh Là Niềm Hảnh Diện Quê Hương
Luôn rạng rở bên Ngọn Cờ Vàng trân quý
Cám ơn Anh : Những Trai Hùng Thế Kỷ
Khắc trong tim của triệu triệu đồng bào
Lính cùng dân nay sát cánh bên nhau
Tình đoàn kết là tình yêu thiên cổ
Nước Văn Lang mấy ngàn năm còn đó
Những trai hùng đất Việt vẫn còn đây
Giờ quật khởi rồi sẽ có một ngày
Ðuổi giặc đỏ dành non sông Hồng Lạc.
Xóm Cồn Hạ Uy Di
Tháng 8-2008
Mường Giang
No comments:
Post a Comment